Home

The article has already been published in August 2016 in Vietnamese. The author of the article writes about an interview made for pravda.ru ( part of the interview in English) (Interview in Russian) about the business on recycling of old, ill, people. Vietnam and Russia are denouncing this business on people. Because the job brings its success I decided to publish the entire article in Vietnamese. This is the article:

Báo Nga: Sự thật dịch vụ chế tác tử thi

(Hồ sơ – Một tờ báo của Nga vừa mới đăng bài viết nói về dịch vụ “thương phẩm” xác chết người già bằng kỹ thuật plastination.
Cuộc sống sau khi chết: Châu Âu tái chế người già (Life after death: Europe recycles the elderly)- nguyên văn bài viết đăng trên tờ Pravda.ru, của Nga ngày 10/8 vừa qua, nói về dịch vụ “thương phẩm” xác chết người già bằng kỹ thuật plastination.

Gần đây, báo chí đề cập đến một kỹ thuật ướp xác đặc biệt, có tên plastination (tạm dịch: nhựa hóa), trong đó người ta đã “xử lý” tử thi rồi đem đi triển lãm. Với việc làm này đã tạo ra những dịch vụ “siêu khủng”, không chỉ mang lại lợi nhuận khổng lồ mà còn kích thích tính tò mò của con người.

1

Nhóm người già, nguyên liệu đầu vào vô tận cho ngành công nghiệp tái chế tử thi ở Đức

Khi nói đến công nghệ plastination, ngưới ta chỉ nghĩ, đây là công việc của ngành y, hoặc tội ác của Đức Quốc xã trong Thế chiến thứ II chứ ít ai nghĩ đây là một ngành kinh doanh mới mẻ.

Và cũng tại Đức hiện nay, việc sử dụng tử thi để kinh doanh không còn xa lạ, từ thu hoạch nội tạng cho đến bán tử thi cho triển lãm nghệ thuật, nói vị nghệ thuật nhưng thực chất là kinh doanh kiếm lời.

Bài viết dưới đây của nhà báo Đức Heiner Hesse (bút danh Olivier Renault) kể những câu chuyện “lạ nhưng có thật” về dịch vụ mới mẻ nói trên hiện rất sôi động tai các nước Tây Âu nhưng lại được chính phủ ủng hộ, thông qua một cuộc phỏng vấn của Heiner Hesse với phóng viên tờ Pravda.Ru.

Pravda.Ru (PR): – Thưa nhà báo Heiner Hesse, ông đã làm một loạt phóng sự điều tra tại một nhà máy của Đức chuyên “tháo gỡ” và “tái chế” tử thi của con người?

2

Tử thi trưng bày tại triển lãm VHP, Đại Liên, Trung Quốc

Heiner Hesse (HH): – Đúng, tôi đã làm điều này và phát hiện thấy kỹ thuật được gọi là plastinarium chính thức tồn tại từ năm 1977.

Nó được tạo ra tại Đông Đức và sau đó “phủ sóng” sang một số quốc gia khác, thậm chí hiện đang phủ sóng toàn cầu, tại châu Á, Trung Quốc là thị truồi sôi động nhất. Trụ sở chính của công ty nằm ở phía bắc nước Đức, gần biên giới Ba Lan.

Tại Đức hiện nay, có một số trung tâm chuyên làm việc này, dư luận gọi là dịch vụ “sử dụng thứ cấp cơ thể con người”. Tại các cơ sở này, được trang bị các thùng đặc biệt để xử lý các bộ phận cơ thể, và có các phương tiện kỹ thuật cần thiết khác phục vụ việc triết xuất các nguyên tố hóa học từ cơ thể.

Nếu là một nhà báo hoặc doanh nhân, mọi người có thể ra vào tự do trong công xưởng này. Tôi đã đến thăm nhà máy nói trên hồi năm 2006, trụ sở đặt tại thị trấn Guben.

3

Tử thi trưng bày tại VHP của một phụ nữ trẻ Trung Quốc đang mang thai tháng thứ 8.

PR:- Họ đã làm gì với những tử thi?. Họ làm điều này vì mục đích nghệ thuật hay lợi nhuận? Mục đích thực sự của công việc nói trên là gì?

HH: – Plastinarium là tên một cuộc triển lãm, nơi trưng bày các tử thi sau khi đã được “nhựa hoá”. Tại Berlin, có một triển lãm thường trực về các xác chết. Công ty đảm nhận việc này đã đăng ký nhãn hiệu thương mại và tổ chức các cuộc triển lãm trên toàn thế giới, kể cả ở Anh, Nhật Bản và Mỹ…, riêng tại Pháp và Nga lại bị cấm.

Những doanh nghiệp tham gia dịch vụ cho rằng, việc họ làm là để giúp đỡ khoa học, nhưng thực tế đây là cách để biện minh cho các hoạt động nói trên.

Đúng ra, các chương trình triển lãm phải có nghĩa vụ trình diễn được các chức năng các bộ phận nội tạng. Nhưng các nhà máy lại xử lý tử thi này theo kiểu chế biến xác quy mô công nhiệp. Ba Lan và Đức, được xem là thị trường thi thể người chết đã qua xử lý.

Rất đa dạng như cung cấp dẫn xuất dùng trong mỹ phẩm, cung cấp các bộ phận của cơ thể như xương, gân… dùng cho các ngành công nghiệp hiện đại, thậm chí còn xuất khẩu xác chết “nguyên đai nguyên kiện” sang Trung Quốc.

Theo trang tin Ministryoftofu, năm 2012, tại Trung Quốc người ta xôn xao về một cuộc triển lãm thi thể người mang tên Von Hagens Plastination (VHP) tại thành phố Đại Liên, trưng bày sản phẩm của Gunther von Hagens, một nhà giải phẫu học người Đức, cha đẻ kỹ thuật plastination, được cấp bằng sáng chế kỹ thuật.

Gunther von Hagens, một nhà giải phẫu học người Đức, đã phát minh ra kỹ thuật plastination và được cấp bằng sáng chế bản quyền cho kỹ thuật này. Tất cả các mẫu vật đều là sản phẩm của chính công ty Von Hagens Plastination, có trụ sở tại Khu công nghệ cao Đại Liên với 6 xưởng chế tác tử thi tạo ra.

Các mẫu vật trưng bày đã bị xẻ từ giữa hoặc bị bóc hết da, lộ những bắp thịt cuồn cuộn hoặc đang chơi thể thao. Mẫu vật đều là thật, chỉ trừ máu và các chất dịch cơ thể là được thay thế bằng chất silicon lỏng.

4

Công xưởng chế tác xác tử thi của của Gunther von Hagens ở Trung Quốc

Trong số này có một phụ nữ trẻ Trung Quốc đang mang thai 8 tháng, dư luận đặt câu hỏi nguồn gốc của các xác chết này lấy ở đâu ra, và ai cho phép làm điều này?

Thậm chí dư luận còn đồn thổi Bo Xilai ( Bạc Hy Lai) , cựu quan chức cấp cao của Trung Quốc có mối quan hệ mật thiết với Hagens, khi còn là thị trưởng Đại Liên, đã phê duyệt cho phép công ty Von Hagens Plastination hoạt động.

PR: – Ông từng nói người Đức “tái chế” các bộ phận cơ thể bằng cách “hoá lỏng” để dùng cho nhiều mục đích, như cho ngành công nghiệp hóa chất hoặc cho lĩnh vực nông nghiệp, nhưng điều này có được dư luận đồng tình?

HH:- Vâng, đúng thế. Tôi rất ngạc nhiên là dư luận châu Âu lại không có phản ứng gì mặc dù nó liên quan đến nhiều vấn đề xã hội, đặc biệt là áp lực đối với nhóm người cao niên cô đơn, những người phải sống những ngày cuối đời trong tình trạnh sức khoẻ suy yếu, thậm chí có người buộc phải ký giấy tờ hiến tặng cơ thể sau khi chết.

5

Xưởng chế tác xác tử thi của của Gunther von Hagens ở Trung Quốc

Tại Đức, có khoảng 23 triệu người về hưu, tất cả cần phải được chăm sóc. Có rất nhiều người phải sống trong cảnh cô đơn, mỗi năm có khoảng 800.000 người chết. Trong vòng 30 năm trở lại đây, tỷ lệ này sẽ tăng lên trên 1 triệu người mỗi năm.

Trong khi đó, Đức là quốc gia hạn chế về tài nguyên đất đai, nên việc tang lễ, chôn cất gặp nhiều khó khăn. Kỹ thuật plastination ra đời được xem là một giải pháp tình thế được nhiều người chấp nhận.

PR: – Tại Nhật Bản, người ta thường hỏa táng vì thiếu đất. Còn ở châu Âu lại có cách làm khác. Trong bài viết của ông có nói Bộ trưởng Y tế Đức Hermann Grebe đã ủng hộ âm thầm kế hoạch xử lý thi thể như đề cập, vậy còn chính phủ Đức thì sao?

HH: – Tôi tin rằng xã hội Đức và chính phủ Đức sẽ nhận thức được những gì đang diễn ra. Tuy nhiên, khi tôi đề cập vấn đề này với các thành viên của chính phủ thì họ lại quay lưng lập tức, mặc dù toàn bộ hoạt động này là hợp pháp.

6

Cận cảnh công xưởng chế tác xác tử thi của của Gunther von Hagens ở Trung Quốc

Tôi cũng tìm thấy bằng chứng, chứng minh các công ty tham gia vào việc kinh doanh thi thể người cao tuổi là vì mục đích lợi nhuận, trong đó có các bệnh nhân cao tuổi mắc bệnh mãn tính, khuyến khích họ “từ chối thể mình” sau khi chết.

Nói cách khác, họ để mặc người sống muốn làm gì thì làm, có thể tái chế dùng lại hoặc cho mục đích nghê thuật hay nghiên cứu khoa học tuỳ ý. Ngoài ra, do thỏa thuận đòi hỏi chỉ có một chữ ký, nên không ngoại trừ giả mạo. Các công ty này thường quảng bá với người già rằng họ sẽ được làm đám tang hậu hĩnh, long trọng trước khi hiến xác.

Ngoài ra cũng phải nói thêm, khi cơ thể con người được tái chế, nó sẽ trở thành một món hàng đặc biệt, dù cho mục đích nghiên cứu khoa học, triển lãm nghệ thuật hay ứng dụng trong lĩnh vực hoá mỹ phẩm nó đều mang lại những giá trị vật chất kếch xù.

Tại phương Tây, giá một tử thi nếu qua kỹ thuật plastinarium có thể tạo ra khoản tiền lên tới 80.000 euro (gần 2 tỷ VND), chính điều này đã làm mờ mắt nhiều người, bất chấp đạo lý, tâm linh hay lẽ phải.

Trịnh Hải Yến / datviet

From this article:

What comes to your mind when you come across the subject of plastination of human remains? Of course, the first thing that comes to mind is purely a medical issue, which still looks suspicious to many. The utilization of corpses appears to be a subject from the era of the Third Reich and hideous Nazi crimes.

In today’s Germany, however, the utilization of dead bodies has been profitable business for many years. The Germans harvest dead people’s organs, or even sell dead bodies for exhibitions.

A series of articles penned by German journalist Heiner Hesse (aka Olivier Renault) tell the stories that many people can see in their worst nightmares. Indeed, in Western Europe, a human corpse has long been viewed as an item for art exhibitions. However, art is only a screen that covers the industrial dismemberment and disposal of the corpses of German citizens with the support from the federal government. Let us listen to what the author of the study says.

“You conducted an investigation into a German factory that dismembers and disposes of human bodies?”

“Indeed, the so-called plastinarium officially exists since 1977. It was created in the GDR, but then it developed to a national and even global level. The company’s headquarters is located in the north of Germany, near the Polish border.

“In today’s Germany, there are several centers of production. We call it the “secondary use of human bodies.” The factory has special tanks to dissolve bodies and other technical facilities required for the extraction of chemical elements from human bodies. If you are a journalist or a business man, you may feel free to go there. I went there in 2006. The factory is located in Brandenburg, in the town of Guben.”

“Why are they doing it to the bodies? Why so many corpses? Even if someone wants to create an art show of plasticized people, they will not run a whole factory to do it. Any production requires profitability, otherwise it makes no sense to work.”

“The plastinarium is a showcase. In Berlin, there is a permanent exhibition of corpses. The firm has registered its trade mark and organizes exhibitions around the world – including in the UK, Japan, USA, etc. However, it is forbidden in France and Russia. The society thus tries to help science, but this is just a way to justify the activity of the company.

“Officially, their shows are supposed to demonstrate the functions of internal organs of human beings. In fact, the factory conducts the industrial processing of the deceased. In Poland and Germany, there are warehouses of processed human remains. It is quite possible that derivatives are used in cosmetics. Different parts of the human skeleton, tendons and so on can be used in modern industry indeed. They send batches of dead bodies to China too.”

“Do you mean that the Germans have learned to dispose of various body parts and dissolve them into constituent elements for either easier recycling or use in the chemical industry and, perhaps, in the agricultural sector?”

“Yes. I am also surprised that there is no reaction either from Berlin or Brussels. As a matter of fact, it goes about pressure on lone elderly individuals, who live their last days in hospices and so on. They are nearly forced to sign papers to refuse from their own bodies after death. And all are silent about it.

“In Germany, there are about 23 million pensioners. All of them need to be taken care of. There are many lonely individuals among them too. Every year, about 800,000 people die in Germany. In 30 years, the rate will grow to one million people a year. Germany is limited in its land resources, and it is hard to handle the problem of funerals at this point. Here is where the plastinarium comes forward as an ingenious solution to the problem of death and the disposal of the remains.”

“In Japan, people normally cremate the dead because of the lack of land. Do the Europeans believe that they have to do something about dead people? In one of your articles you say that German Health Minister Hermann Grebe supports the process silently. Does the German government support the practice?”

“I am convinced that the German society and government are aware of what is going on. However, when I tried to discuss the topic with members of the Bundestag, they would turn away from me immediately, even though this whole activity is absolutely legal. I also found evidence to prove that the companies involved in this business work with the elderly, including with chronic elderly patients, encouraging them to refuse from their bodies after death. In other words, they already recycle the elderly as the waste of society!

“In addition, since the agreement requires only one signature, I believe that they use forged documents in some cases. They tell elderly people that they will not have to pay for their own funeral.

“We are all sentenced to death from birth. Why make a show out of death? Why is there no respect for the deceased? I think that here we can see vestiges of the Nazi perception of the world. It should be understood that the Western society has cast away many human values: respect for the family, children, death, etc. I am grateful to Pravda.Ru for showing interest in this, because nobody in the West wants to deal with it. There is also evidence showing that the plastinarium sells human bodies and body parts – about 80,000 euros for a body. The very existence of this industry of death is revolting.”

“Do you think this it could be part of the program to undermine and subsequently destroy the very foundations of human perception of the surrounding world?”

“It is a part of the program for the destruction of Christian values. Just imagine that you are old, sick, vulnerable, and some social worker will be around you, trying to persuade you to step into a mincer. I do not think that many people would like to experience such an end of life for themselves.”

Alexander Artamonov
Pravda.Ru

Advertisements